KỂ CHUYỆN EM NGHE

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

KỂ CHUYỆN EM NGHE

Bài gửi  Admin on Fri Nov 07, 2008 9:16 pm

Tình thương vô hạn ( 1)
TP. HCM ngày tháng năm 200…
Cháu về đi. Bà tha thứ mọi lỗi lầm cho cháu, bà rất yêu cháu và thương cháu hơn bao giờ hết. Bà mong cháu có một tương lai tươi sáng như bao đứa trẻ cùng trang lứa của cháu thôi. Hu hu hu … cháu ơi cháu ở đâu, mau về với bà.
Đó là lời tâm sự của một bà lão bán rong than thở với một đứa cháu có hoàn cảnh gia đình cũng khá éo le. Đứa bé ấy năm nay vừa tròn 14 tuổi, học lớp 9 ở một trường THCS khá nổi tiếng ở TP. Hồ chí Minh. Khi An ( tên cậu bé) vừa tròn 8 tuổi, cha cậu qua đời và Mẹ cậu đã đi thêm một bước nữa, thế là cậu phải ở với Bà Nội, lúc bấy giớ cảnh túng thiếu ngày một ập đến gia đình của hai Bà cháu. Bà Tư ( Bà Nội An) phải tần tảo với gánh hàng rong để nuôi An ăn học. Tình thương của Bà Tư dành hết cho An. An đáp lại công ơn Bà Tư qua những điểm 10 trên trang vở bài tập, bài kiểm tra, An phụ bà Nội nấu chè bán vào buổi tối, nấu cơm và quét dọn nhà cửa. Bà Tư thường tự hào về đứa cháu Nội đích tôn của mình…
TP. Hồ chí Minh ngày … tháng … năm 200…
Bà Nội kính yêu của cháu. Lần vi phạm này cháu mong Bà tha thứ cho cháu… cháu hứa sẽ làm lại từ đầu, mong bà tha lỗi và yêu cháu như ngày nào…
An cùng nhóm bạn rong ruổi trên đường Trần Hưng Đạo – Q1 thành phố HCM… Cảm giác khó tả khi cưỡi lên chiếc xe Wera anpha đời mới của Bình công tử ( Con trai của một doanh nhân ) mới sướng làm sao, An thầm nghĩ :” Giá mà mình được như Bình nhỉ? Ý nghĩ chưa kịp kết thúc thì nhóm bạn Xế Nổ đã tấp vào một quán kem sang trọng.
Bình ra lệnh: Hôm nay mình đãi các bạn, mẹ mình mới cho tiền đóng học phí học Anh Văn chúng mình vào đây vừa thư giãn vừa nghe người nước ngoài nói chuyện: Thế là học An văn rồi còn gi? Ha ha ha….nhưng lần sau là các cậu phải tìm cách bao tớ đấy…. Hình như đến phiên thằng An bao nhé.. Ráng mà kiếm tiền đấy….
An nghe đến chuyện phải bao lại bạn bè… Mồ hôi đổ xuống mắt cay xè mặc dù quán kem trang bị máy lạnh… không biết tìm đâu ra tiền để bao tụi nó đây. Một chầu tệ lắm cũng hết 200 , 300 trăm nghìn, tìm đâu ra… Bà nội bán cả ngày mới được 30.000 đồng.
Chiều ngày ….. tháng …. Năm 200…
Bà Tư đi bán hàng như thường lệ… An vội vàng bùng dậy khi Bà Nội gánh hàng ra khỏi nhà… Nó lục tung gian phòng và nơi ngủ của Bà … chiếc chìa khóa tủ rơi đánh keng ngay dưới chân nó… An run run nhặt chiếc chìa khóa … tay run bật bật mở tủ …. Chiếc hộp màu đen bằng gỗ cẩn xà cừ cũ kĩ bật nắp: Ối trời ơi … Hai chỉ rưỡi vàng hiện ra trước mắt An… cái gia tai kếch xù của Bà Tư dành dụm suốt 40 năm qua hiện ra trước mắt An… Nó rụt rè… “của Bà Nội đẻ dành cho mình ăn học … không được lầy “ Lũ bạn chết tiệt sao chơi sang quá làm bây giờ mình phải bao lại…Nhưng nếu không có tiền thì nó sẽ coi thường vì mình lỡ nói là Ba Mẹ mình là Bác Sỹ mà…. Thôi một lần này thôi… con xin lỗi bà.. thế là An lấy 5 phân vàng nhét vội vào túi quần và biết mất khỏi căn nhà đầy tình thương của Bà ….
Còn tiếp

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 35
Age : 48
Registration date : 08/10/2008

Xem lý lịch thành viên http://diendannguyendu.goodbb.net

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết